XtGem Forum catalog
truyen teen, truyen tieu thuyetĐọc Truyện Teen Online, Truyện Tình Yêu, ĐọcTruyện Teen
truyen teen, truyen tieu thuyetTổng hợp game hay cho điện thoại di động
 Đọc truyện online , truyện teen, Truyện Tiểu thuyết
Đọc Truyện Teen Online, TruyệnTiểu Thuyết
HOMECLIP SEXYCHAT
Các bạn đang truy cập vàonhocyeutruyen.. wap.shwapsiteĐọc truyện teen haytổng hợptiểu thuyết hayvà nhiềutruyện haykhác,hãy lưu lại vàgiới thiệu cho bạn bè nhé!!!
để tham gia chat!

var _gaq = _gaq || []; _gaq.push(['_setAccount', 'UA-37234828-2']); _gaq.push(['_trackPageview']); (function() { var ga = document.createElement('script'); ga.type = 'text/javascript'; ga.async = true; ga.src = ('https:' == document.location.protocol ? 'https://ssl' : 'http://www') + '.google-analytics.com/ga.js'; var s = document.getElementsByTagName('script')[0]; s.parentNode.insertBefore(ga, s); })();

PAGE:
Chap9: Tôi đã phạm sai lầm lớn.
Trong lúc đó:
TV ở nhà, đã khuya r` mà vẫn chưa thấy tôi về, nó sốt sắng đi tìm tôi, con nhỏ cứ đi đi lại lại trong nhà mà k bít làm j. R` nó càm ĐT lên và gọi ngay cho NO2 Gia Hoàng(mà xin số hồi nào cũng k bít nữa)
- Alô, GH hả, bạn có bít số ĐT của Gia Kiệt k cho mình đi.
- Ừ , mà có chuyện j vậy.
- K bít có chuyện j xảy ra mà chị LA đi từ sáng tơi h vẫn chưa về, mình lo quá – Nó thút thít.
- Thế đã gọi cho nó chưa?
- ĐT chị ấy đag ở đây thì sao mà gọi đc, giúp mình với.
- Ừ thôi TV cứ nghỉ đi để mình gọi giùm cho.
- Ừ cảm ơn nhá.
Sau cuộc trò chuyện vừa r` GH gọi ngay cho GK:
- Mày có bít bây h là mấy h r` k mà còn gọi cho tao hả thằng kia.
- Anh làm cái trò j mà để LA đi từ sáng đến h vẫn chưa về nhà hả?
- LA nào, tao k bít - Hắn ta còn ngái ngủ.
- No 1 á.
- À, con nhỏ đó hả, ừ tao nhớ r`, mà sao mày lại quan tâm tới nó thế.
- Úi chà, chẳng qua là TV nó gọi cho em nhờ em nên em mới hỏi anh thôi mà.
- Ồ thế hả, nhưng con đó bỏ đi thì liên quan j đến tao chứ, mày rảnh việc quá nhỉ, thôi bye mày nhá.
Nói r` hắn cúp máy cái bộp, k để cho GH nói 1 lời nào cả. Hắn trèo lên giường ngủ ngon ơ. Nhưng hắn cứ trằn trọc mái k sao có thể ngủ đc, nghĩ đến chuyện hồi chiều thì hắn mới nhớ ra và ngồi dậy:
- Thôi kệ, mình có làm j cô ta đâu chứ - Hắn nghĩ thế r` bỏ lên giường ngủ. Nhưng hắn k sao có thể ngủ đc. K hiểu j mà hắn lao ngay ra dg` tìm LA.
Anh ta chạy khắp nơi, cất tiếng gọi:
- LA ơi, cô ở đâu hả, Lệ Anh…….
Tìm mãi 1 hồi r` cũng mệt lử. Trời cẫn mưa như trút nước. Hắn ta tuyệt vọng định bỏ về thì bỗng nhiên nghe đc tiếng rên khe khẽ của tôi, anh ta ngoảnh đầu tại thì thấy tôi ngất xỉu liền chạy đến bề tôi dậy r` chạy đến bệnh viện. Sau đó gọi cho GH.
- Alo, TV à, GH nè, cô vào bệnh viện X, dg` XX đi nè, GK đã tìm thấy chị cô r` đó.
- Ừ thôi tôi đi đây.
TV chạy ngay đến bệnh viện theo lời của GH. Khi đó, tôi vãn còn phải cấp cứu trong p`, thấy 2 ng đứng đó, nó hỏi ngay:
- Sao r`, chị tôi có sao k?
- Chị cô k sao, may đc cấp cứu kịp thời – Hắn ta lạnh lùng đáp.
- Anh…anh đã làm j mà chị tôi mới ra nông nỗi này hả - Nó chỉ tay vào mặt GK.
- Cô vừa phải thôi, chính tôi là ng tìm ra và đưa chị cô đến đây đó, cô chưa cảm ơn tôi thì thôi, bây h còn trách tôi nữa sao- Hắn nói luôn 1 tràng.
- Vậy sao, tôi xin lỗi, khổ thân cho chị ấy quá, chắc hôm nay chị ấy sợ lắm.
- Sợ hả, cô ta thì biết sợ cái j chứ?- Hắn ta ngạc nhiên.
- Tại anh k bít đó thôi, chứ chị ấy sợ mưa và sấm sét lắm.
- Why?- Hắn ta hỏi.
- Tại bố mẹ chị ấy chết cũng vào lúc xế chiều, trời mưa và sấm như thế. 10 năm nay, mỗi khi có sấm hay mưa thì những hình ảnh đó cứ ám ảnh chị mãi, vì họ chết trc’ mặt chị ấy mà. – TV giải thích.
- Thật vậy sao – hắn ta ngạc nhiên, đơn giản thôi ví anh ta đâu có biết chuyện đó.
- Vậy là tôi đã phạm 1 sai lầm lớn r` - Vừa nói hắn ta vừa nói hắn ta vừa đập tay vào tường.
Vừa lúc đó, bác sĩ từ trong p` cấp cứu đi ra.
- Cô ấy k sao chứ - Hắn ta chạy lại hỏi ngay.
- K sao, đã qua cơn nguy hiểm, đag dần bình phục lại, các ng cứ cố gắng chăm sóc cho cô ấy là OK – Bác sĩ nói.
Xong bọn họ liền chạy ngay vào p` và chăm sóc cho tôi, r` hắn và GH về nhà còn TV thì ở lại với tôi.
Chap 10: So, two of us to compete fairly
Tôi tỉnh dậy, đầu óc quay cuồng, chóng mặt, tôi cựa quậy và làm cho Tường Vi tỉnh giấc.
- Ôi, chị tỉnh r` à, chị làm em hết hồn luôn.
- Ừ, cho chị miếng nc’ đi.
Nó rót cho tôi 1 cốc nc’, nhưng miệng vẫn hỏi tôi.
- Có chuyện gì xảy ra với chị vậy.
- Ừ thì là ………….. – Tôi kể mọi chuyện cho nó nghe, nghe xong, nó ngạc nhiên cực kì, mắt chứ a, miệng chứ o, trông thật buồn cười.
- Thật vậy sao?
- Ừ - Tôi cười.
- Chị đói chưa, em đi mua j về cho chị ăn nhá.
- Ừ.
R` nó đi mua, 1 lúc sau nó xách cho tôi về 1 tô cháo thịt bằm nóng hổi.
- Chị há mồm ra, em đút cho chị nhé.
- Thôi, tao tự đút đc.
- K chị còn yếu lắm để em đút cho, nào, há miệng ra, a.
Thế là tôi đành phải để cho nó đút. Đag ăn hì bỗng nhiên GK bước vào.
- Cô đỡ chưa – Hắn rò chán tôi.
Tôi đẩy tay hắn ra và đánh vào 1 cái bốp:
- Anh làm cái rò j đấy, bước ra khỏi đây ngay. Tại anh mà tô cháo của tôi h mất ngon. – Tôi quát.
- Kìa chị, hôm qua chị bị xỉu giữa dg`, may mà nhờ có anh đến đưa chị về đây á.
- Tao k cần, thà tao chết chứ k cần 1 ng như hắn giúp. Bây h anh có ra khỏi đây k – Tôi nhìn sang hắn.
- Cô...?
- Anh mà k đi là tôi đi đó.
- Thôi đc - nói r` hắn bước ra ngoài.
- Bực cả mình, mất cả ngon – Tôi nói.
- Tại sao chị lại đối xử với anh ấy như thế, dù j thì anh ấy cũng giúp chị mà – TV nói.
- Mày k nhớ vì ai mà tao phải vô đây sao.
Tôi vừa dứt lời thì No3 Huỳnh Anh đi tới:
- Chào cô, cô k sao chứ, nghe nói cô đag ở đây, nên tôi chạy vào ngay, sao hôm bữa cô nói k sao mà. – Anh ta nói luôn 1 tràng.
- Chào anh, tôi k sao.
TV thấy tôi vui vẻ vơi anh ta thì liền lấy cớ bỏ ra ngoài. Tôi với Huỳnh Anh ngồi nói chuyện rất vui vẻ. Tôi cười.
- Này, cô cười đẹp thế mà sao ít cười vậy.
Nghe nói thế, tôi đag cười cũng phải tắt.
- Tôi k thích – Tôi lạnh lùng đáp
- À mà tôi hơn cô 1 tuổi đấy, sao cứ xưng cô tôi mãi đc – Anh ta nháy mắt.
- Chứ anh muốn sao – Tôi chu mỏ.
- Thì cô gọi tôi bằng anh, còn tôi gọi cô là em đc chứ.
- Ừ- Tôi cười.
- Thế thôi, em nằm nghỉ nhé, anh về đây – Anh ta cười.
- Ừ, bye anh.
Tôi cứ vui vẻ tạm biệt Huỳnh Anh mà đâu ngờ GK nãy h đứng sau cửa sổ và thấy hết mọi chuyện. Hắn ta tức giận bỏ đi.
Đã từ lâu GK đã k ưa j Huỳnh Anh, bây h xảy ra chuyện này GK lại càng ghét H Anh hơn.
- Bác sĩ ơi, cô ấy còn phải ở đây lâu k ạ - Tiếng của hắn ta nói với Bs.
- Cô ấy k sao, ở đây 1 vài bữa nữa để điều trị thôi. – Bác sĩ ân cần nói.
Nói r` bác sĩ đi ra ngoài, còm mình hắn đi ngoài hành lang bệnh viên, trc’ p` của tôi, thấy tôi ho khụ khụ, hắn ta liền chạy vào.
- Này Gia Sư, cô k sao chứ?
- Anh làm j ở đây, bước ra khỏi p` tôi ngay. – Tôi trừng mắt.
- Tại sao cô lại đối xử với tôi như thế, trong khi với thằng Huỳnh Anh cô lại ngược lại hoàn toàn.
- Tôi thích thế đấy, sao nào? Tôi ghét anh, k muốn gặp anh, còn anh H Anh thì khác, làm ơn bước ra khỏi p` tôi ngay.
Anh ta tức giận liền bỏ ra, miệng vẫn lầm bầm “ Tại sao cô ta lại đối xử với mình như thế. Ủa mà mình việc j phải quan tâm cô ta làm j chứ, trong khi cô ta có bao nhiêu ng chăm sóc.”
Nói thế thôi, chứ trong lòng anh ta đag rất đau, đặc biệt là khi nghe những lời LA nói, cứ như hàng ngàn mũi tên đâm vào tim hắn ta. “ Tại sao vậy, tại sao tim mình lại đau thế, mình lại buồn thế, k lẽ mình đã...đã thích...cô ta sao”- Hắn lầm bầm. Ra tới cầu thang thì anh gặp TV, chưa kịp nói j thì TV đã lên tiếng.
- Anh GK, em có chuyện muốn nói với anh.
Thế là 2 ng tảng bộ trên hành lang của bệnh viện.
- Em k muốn chị LA gặp anh H Anh kia tí nào?
- Tại sao vậy? – Hắn ta ngạc nhiên.
- Em cũng k bít, nhưng em k có chút cảm tình nào với anh ta cả, em...em...
- Làm sao, nói mau lên nào! – Hắn ta hối.
- Em ủng hộ... anh hơn – TV đỏ mặt.
- Thật sao – Hắn ta mỉm cười.
- Nhưng anh thích chị LA thật à?
- À, anh cũng k bít nữa – Hắn ta ngượng ngùng.
- Thế lúc chị ấy bị như thế anh có lo k?
- Có.
- Lúc chị ngồi nói chuyện vui vẻ với anh H Anh nah có tức k?
- Có.
- Thế là đc r`, thế là anh có tình cảm với chị em hì hì, cố gắng lên nah nhé, chị em k dễ chinh phục đâu.
- Hì, em đc đấy, anh sẽ làm mối cho em và GH nhé.
- Anh này... em k đùa đâu.
- Thật mà.
Trong lúc 2 ng nói chuyện thì anh H Anh vào thăm tôi.
- Chào em, em đỡ chưa (đổi luôn đại từ nhan xưng mà k 1 chút ngại ngùng)
- K, em k sao, em đỡ nhìu r`, cảm ơn anh nhé – Tôi cười.
- Thế khi nào em xuất viện?
- Em cũng k bít nữa, chắc mai hay mốt j đó.
- Ừ, thế chúc mừng em nhá.
- Hì, có j đâu, tôi gãi đầu.
- Khi nào em khỏe hẳn, anh đưa em đi chơi nhá.
- Vâng ạ.
Tôi cứ ngồi nói chuyện vui vẻ với H Anh mà k bít, TV và GK ở ngoài đã nghe thấy hết.
- Thôi muộn r`, anh về nhá. Bye em.
- Vâng ạ, bye anh.
H Anh vừa ra khỏi p` thì TV đi vào, còn GK chặn H Anh lại
- Anh lại đây, tôi có chuyện muốn nói với anh.
- Ừ.
Trong p` LA
- Chị có vẻ thân thiện với anh H Anh nhỉ.
- Ừ, tao cũng k bít nữa.
- Chảng bù cho a GK.
- Troài ạ, đag vui mà mày nhắc tới hắn ta làm j.
- Nhưng mà...
- Sao?
- Em vẫn quý anh GK hơn.
- Tại sao – Tôi ngạc nhiên.
- Em thấy thế thì bảo thế thôi. Bye chị nhé, em về.
Thế là nó về mặc cho tôi chẳng kịp nói đc lời nào.
Ở 1 quán cafe gần đấy.
- Anh gọi tôi đến đây chỉ để nhìn nhau thế này thôi sao? – HA hỏi.
- Tất nhiên là k r`, tôi có chuyện muốn nói.
- Nói đi tôi nghe.
- Anh...anh thích...LA Phải k? – Hắn ta ngượng ngùng.
- Cái đó...tôi...tôi – HA đỏ mặt.
- Vậy là đúng r`.
- Nhưng anh hỏi tôi cái đó để làm j?
- Anh sẽ k bao h có đc cô ấy đâu. – GK nhếch mép.
- Why? ( tại sao)
- Because, She is my love. She will be my girlfriend.(Bởi vì cô ấy là tình yêu của tôi, cô ấy sẽ là ng yêu của tôi)
- Really? (thật sao)
- Of course .(tất nhiên)
- OK, So, two of us to compete fairly. ( đc thôi, vậy 2 chúng ta cạnh tranh công bằng nhé)
- OK. To see who will be a loser ( để xem, ai sẽ là ng thua cuộc).
Thế là 2 ng bắt tay nhau chuẩn bị cho 1 cuộc chiến mới( cuộc tình thì đúng hơn).
Chap11: Tôi đã tệ đến thế ư?
Cuối cùng thì tôi cũng đc xuất viện. TV đến chở tôi về nhà. Tôi ngoan ngoãn ngồi trên xe như 1 con mèo. Về đến nhà, thấy cửa mở toang, tôi quát.
- Mày đi mà k khóa cửa à?
- Hì, em quên mất, thôi chị vào nhà đi.
- Quên là quên thế nào đc, mày liệu hồn đấy.
Nói r` tôi bước vào nhà và.....
.........Bùm, chúc mừng em trở về nhà. – Tiếng HA.
- Hì em cảm ơn anh. – Tôi lí nhí.
- Nè k phải công 1 minh anh ấy đâu mà của cả chúng tôi mà. – GH chu mỏ.
- Ừ, thì cảm ơn mọi ng. – Tôi cười.
- Biết thế là tốt. – 1 giọng nói vang lên.
Tôi quay lại thì thấy hắn ta GK.
- Anh ở đây làm j, tôi k chào đón đâu. – Tôi quát.
- Nhưng tôi cũng có công mà, lẽ nào cô nỡ đối xử với tôi thế sao. – Hắn chớp chớp mắt.
- Tôi k cần. – Tôi trừng mắt.
- Chị k chào đón, thì em chào đón, chị k cần thì em cần. – TV chen lời.
- Ối j thế này, bữa nay mày lại bênh ng ngoài cơ à. – Tôi ngạc nhiên.
- Anh ấy k phải ng ngoài, anh ấy là bạn của chúng ta.- Nó chu mỏ
- Trời ạ, Oh My Chúa ơi.
Cả p` cười vang lên to tướng. Trên bàn là 1 đống đồ ăn to tướng. Chúng tôi nhào vô ngồi ăn ngon lành. Tôi ngồi giữa HA và GK(khổ thế chứ). Tôi vui vẻ với tất cả mọi ng nhưng phớt lờ anh ta. Đến cuối bữa, 3 thằng con trai giành dọn rửa bảo tôi với TV lên nhà nghỉ (ga lăng thế chứ). Tôi ngồi trên sân thượng.
- Woaaaaa... mát quá, sướng thật TV nhỉ. – Tôi réo lên
- Chị ơi em có chuyện muốn nói.
- Ừ, nói đi, chị nghe (đag vui nên mới xưng chị, chứ k thì đã mày- tao ).
- Chị thích a HA à?
- K tao thấy bình thường, anh ấy chỉ làm bạn với chị thôi mà. Mà sao mày lại hỏi tao thế.
Nó như phớt lờ đi câu hỏi của tôi.
- Thế nếu anh ấy thích chị thật và ngỏ lời với chị thì sao?
Thấy nó k đùa mà có vẻ nghiêm túc, tôi trả lời thật.
- Tao sẽ từ chối.
- Thật á – Mắt con nhỏ sáng lên – Tại sao thế?
- Đối với tao anh ấy chỉ là bạn thôi, vì trong tao chưa có khai niệm T/y.
- Nếu có 1 ng khác nữa thích chị thì sao.
- Làm j có ai nữa.
- Còn chứ, còn anh GK đó?
- Thôi mày đừng đùa, anh ta ghét tao thế làm sao thích tao đc, k thể nào.
- Tại chị ghét anh ấy nên k để ý đấy thôi, thật ra anh ấy thích chị lắm, bữa tiệc này là do anh nghĩ ra đó, anh với anh HA còn nói là sẽ cạnh tranh công bằng nữa cơ.
- K thể nào.
- Thật đó.
- Tại sao họ lại đem tao ra để cạnh tranh như thế, họ k thèm để ý đến ý nghĩ của tao sao? – Nói r` tôi bỏ về p`.
“ Tại sao thế, k lẽ TV nói đúng sao, chỉ vì mình xích mích với anh ta(k phải hắn ta nữa) mà k để ý đến tình cảm của mình với anh ta sao?”- Tôi nghĩ thế.
- Này gia sư, tôi có chuyện muốn nói với cô, cô ra đi. – Tiếng của GK. Tôi mở cửa và ra ngoài.
2 chúng tôi lên sân thượng, ngồi cạnh nhau, anh ta thủ thỉ:
- K hiểu vì sao cô lại ghét tôi thế, tôi đã biết lỗi r` mà, k lẽ cô cứ giận tôi mãi vậy sao, có thể cô giận tôi vì chuyện hôm trc’, vì lúc đó tôi sai thật, nếu thế cố cứ đánh tôi, đừng đối xử với tôi như thế, tôi sẽ buồn lắm đấy. – Hắn ta nói luôn 1 tràng.
- Tôi...tôi... – Tôi ấp úng, k bít nói j hết.
Anh ta nắm tay tôi, và bỗng nhiên 1 giọt nước mắt rơi xuống tay tôi(k phải của tôi đâu nhé)
- Anh...anh khóc sao? – Tôi ngạc nhiên.
- Mấy bữa nay, bị cô đối xử như thế, tôi buồn lắm, đừng thế với tôi nữa đc k gia sư.
- Tôi...Tôi...- Tôi k bít nói j.
- Pé My nhớ cô lắm đây, ngoài h dạy học ra, khi nào rảnh, cô đến chơi với nó nhé.
- Tôi..Tôi k bít nữa- Tôi đáp- Anh đừng khóc nữa đc k, anh mà khóc làm tôi k bít nói j hết.
- Thật ra ng mà cô gặp hôm trc’ k phải mẹ tôi.- Hắn ta nói.
- Thật sao? – Tôi ngạc nhiên.
- Mẹ tôi mất khi sinh pé My ra, còn ng đàn bà đó là mẹ kế của tôi, tôi rất ghét pà ta vì bà ta đã cướp đi ng bố của cúng tôi, vì thế tôi k muốn về nhà, mỗi lần ở đó đối với tôi như địa ngục vậy, tôi chỉ biết yêu thương bé My hết mực, bù lại tình thương mà nó k có. – Anh ta kể luôn 1 tràng.
- Tôi k ngờ...
- K ngờ 1 công tử như tôi lại như thế phải k? – Hắn ta nhìn tôi. Tay vẫn nắm tay tôi. (nắm nãy h r` mà k chịu bỏ ra)
- Thôi, anh mệt r`. Anh về nghỉ đi. Mai có j nói chuyện tiếp nha. – Tôi cười
- Ôi, đây là nụ cười đầu tiên của cô dành cho tôi đó.
- Nếu h anh về thì tôi sẽ dành cho anh nhiều nụ cười nữa đc chưa.
- Nhớ nhá.
Rồi bọn họ về hết, còn lại tôi với TV.
- Sao 2 ng làm lành r` à, nãy 2 ng nói chuyện em nghe hết, k ngờ anh ấy lại đáng thương như vậy.
- Cái con này, sao mày dám nghe lén chuyện của ng khác hả? – Tôi quát.
- hì. – Nói r` nó về p` ngủ.
Tôi cũng về p` của mình, nằm trên giường, tôi lăn qua lăn lại mà vẫn k ngủ đc, cứ nghĩ đến nhưng câu nói của GK, tôi nghĩ “ Không lẽ tôi tệ đến thế ư?” Tôi mệt quá và thiếp đi.
Chap 12 :Sự xuất hiện của ng chị.
Sáng hôm sau, bước xuống nhà, cả tôi và TV cực kì ngạc nhiên khi thấy 3 chiếc ô tô loại xịn ở trc’ cổng. 2 chúng tôi lao ra thì thấy chủ nhân của 3 chiếc xe đó là GK, GH và HA. Tôi ngạc nhiên hết mức:
- Mấy ng làm cái trò j ở đây.
- Làm j đâu, chẳng qua là tiện dg` nên ghé qua chở em đi học thôi mà. – HA nói.
- Làm j có chuyện trùng hợp như thế, cứ phải thật thà nói là anh qua đây chở em đi học mới đúng chứ. – GK nói r` nháy mắt.
- Ôi. Anh GH, anh qua đây chở em đi học à. Thanks anh nhá.
- Ừ, lên xe anh chở đi.
Nói r` cô náng đỏng đảnh bước lên xe của Gia Hoàng.
- Sao h chị muốn đi xe nào?- Nó nhìn tôi.
- Tôi...Tôi... k biết. – Cả Huỳnh Anh và Gia Kiệt đều nhìn tôi chằm chằm.
- Thôi thì chị cứ lên đại 1 xe nào đó đi, coi chừng muộn học bây h. – Nó hối.
- Tao k biết, mày im đi. – Tôi quát.
- Vậy thì lên xe của cô nè. – Tiếng của cô Kiều.
- A, cô Kiều, cảm ơn cô nhé, vị cứu tinh của cháu. – Nói r` tôi trèo lên xe của cô, và đc cô chở đi học.
- Sao lại thế nhỉ. – Cả 2 Gia kiệt và Huỳnh Anh đồng thanh nói.
- Cháu may lắm ấy nhá mới đc 2 chàng hotboy xinh xinh để ý đấy. – Cô cười.
- Cô này, cháu k đùa đâu. – Tôi cũng cười.
Thể r` cổng trương bây h chật kín(4 chiếc ô tô còn j) r` tôi, Tường Vi , Gia Hoàng, Huỳnh Anh, Gia Kiệt bước xuống trc’ bao nhiêu con mắt ngược nhìn. R` cô Kiều đi về. Chúng tôi bước vào trg`. 1 đám đông thật lớn bu quanh lấy chúng tôi. Tôi thì k sao nhưng còn TV thì e dè rụt rè cứ bám lấy tôi.
- Ê, No1, cả trg` đc nghỉ 3 tiết đầu, đi theo tôi, tôi có chuyện muốn nói với cô. – Tiếng của Khánh Phương.
- Ừ đc, mấy ng đừng đợi tôi, vô lớp trc’ đi
Tôi theo cô ta đi đến 1 khoảng đất trống. Cô ta quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt sắt thép, tôi cũng k tha nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng vốn có của mình.
- Tại sao, cô là cái thứ j mà như thế?- Cô ta nói
- Tôi k hiểu, cô nói thế là ý j- Tôi trừng mắt.
- Cô đã cướp đi chức No1 của tôi, h còn cướp đi mất thần tượng No1 và No3 của tôi nữa là sao?- Cô ta hét.
- Cô nhìn lại mình đi, chẳng qua đc cái nhà giàu, xinh gái thế thôi mà còn bày đặt lên giọng hả, tôi chẳng cướp của ai cả, tự mấy ng ấy muốn thế thôi. – Tôi quát.
- Cô... – Nói r` cô ta định tát tôi 1 cái, nhưng bị tôi cản lại đc và tôi tát lại cô ta 1 cái r` 2 cái. Cô ta trợn mắt lên nhìn tôi:
- Cô dám ư?
- K j là k thể cả- Tôi cười.
Cô ta xông vô định tát tôi nhưng bị tôi đạp cho 1 phát bắn ra.
- Cô đc lắm, tôi sẽ k để cô yên đâu. – Cô ta nhìn tôi.
- Cô sẽ làm j chứ, hay chỉ anh bám vào bố mẹ, dựa vào thế lực của họ để lộng hành.
- Cô...- Cô ta ra hiệu cho mấy thằng em giữ tôi lại, định ra đánh tôi thì tôi quát:
- Cô k cảm thấy nhục nhã sao, k đánh lại tôi đành phải nhờ đàn em giữ tôi lại sao. Haizz, khổ thân khổ thân.
Cô ta xông vào tát tôi 1 cái, sau đó dơ chân lên định đá tôi 1 cái thì........ Một ng mặc 1 bộ đồ màu trắng, bịt mặt từ đâu lao ra đạp vào ngay bụng của cô ta. Khánh Phương ôm bụng nhăn nhó, ra hiệu cho đàn em. R` ng lạ đó và bọn họ đánh nhau. Nhưng có vẻ ng lạ kia siêu quá, chỉ 1 lát đã xong. Cô ấy đưa tôi đến 1 nhà trống, tôi chưa thấy nơi này bao h. Trong ngôi nhà có rất nhiều ng là họ cũng mặc bộ đò trắng giống như ng lạ đó vậy. Thấy chúng tôi bọn họ liền chào:
- Chào chị 2, đây là...
R` ng là ấy ra hiệu cho bọn họ ra hết, chỉ còn mỗi tôi và chị ấy.
- Em k sao chứ- vừa nói chị ấy liền tháo khăn bịt mặt ra. Và........
- Chị... chị là aiiiiii.... – Tôi hét lên.
Trc’ mặt tôi là bộ mặt của mình, chính xác là ng đó có khuôn mặt rất giống tôi.
- Em là Lệ Anh còn chị là Lệ Thư, 2 chúng ta là 2 chị em sinh đôi, hồi nhỏ chị bị thất lạc, may nhờ 1 gia đình giàu có nhận nuôi chị cho đến bây h. Mấy năm nay, chị luôn tìm gia đình mình, và chị mới bít đc bố mẹ mình mất cách đây 10 năm, chị mới liên lạc đc với dì và tìm ra em, em k sao chứ? – Chị ấy kể và quay lại ôm tôi.
Tôi đẩy ra và hét:
- K, chị k phải là chị của tôi, tôi k có chị, tôi chỉ có 1 ng em duy nhất là TV thôi, chị hãy dừng ngay cái trò đùa quái quỉ đó đi.
- Lệ Anh à, chị là chị của em thật mà, có thể bây h em chưa nhận chị, nhưng chị đã tìm thấy em r`, đoàn tụ với em r` thì sẽ luôn bên em và k bao h để thất lạc thêm lần nào nữa. – Chị nhẹ nhàng bảo.- Chị đã nộp hồ sơ r`, tí nữa chị em ta cùng vào trg` nhé, chị bảo vệ cho em, ng em duy nhất của chị.
Tôi bỏ chạy ra ngoài. Gọi ngay cho dì, nước mắt rưng rưng, bây h tôi mới nhận ra câu nói lúc ở sân bay của dì và đã lâu lắm r` tôi k liên lạc cho dì.
- Alo dì đây con, có chuyện j k?
- Tại sao? Tại sao dì giấu con, k cho con bít? – Tôi nấc.
- LA à, con sao đó. – Dì hỏi.
- Lệ Thư là ai tại sao dì k cho con bít? – Tôi hét.
- À..cái đó..nó đã đến tìm con r` sao....nhanh vậy.- dì nói.
- Vậy là dì có quen ng đó à? – Tôi hỏi.
- Ừ, đó chính là ng chị song sinh với con, bị thất lạc từ nhỏ đó.
- K, chẳng có ai là chị của con cả, k ai hết. – Nói r` tôi cúp máy cái rụp.
1509Truy cập:1/1/194
truyen teen, truyen tieu thuyetHỗ Trợ
U-ON

truyen teen, truyen tieu thuyetEmail:minhpromaster97@ gmail.com